Biết được lai lịch của Đệ Thập, Đệ Cửu cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Điều đáng sợ nhất chính là sự vô tri. Khi chưa hiểu vì sao đối phương lại đối xử tốt với mình đến thế, mọi hành động của hắn đều mang lại cảm giác giả tạo, lúc ở chung luôn khiến người ta thấy rợn tóc gáy.
Hơn nữa, thân phận của Đệ Thập lại vô cùng thích hợp. Một mặt giải thích được lý do vì sao hắn lại chịu giúp đỡ người khác, mặt khác cũng khiến Đệ Cửu không dám tùy tiện sai bảo hắn. Người ta đã sắp tốt nghiệp rồi, lúc này mà còn đi trêu vào thì chẳng khác nào bắt đồng nghiệp tăng ca ba ngày trước khi bị đuổi việc. Đi theo sau lưng Đệ Thập, Đệ Cửu cẩn thận tránh né những nhánh cây thấp lè tè phía trước, cất tiếng hỏi Đệ Thập đang ưỡn ngực ngẩng cao đầu: "Bây giờ chúng ta đi đâu đây?"
"Tìm thuốc. Bệnh tình của Đệ Nhất hiện đang khá nặng, ta phải tìm thuốc về cứu nàng ấy."




